N̼h̼ậ̼p̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼3̼ ̼n̼g̼à̼y̼,̼ ̼1̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼n̼h̼i̼ễ̼m̼ ̼C̼ô̼ ̼v̼í̼t̼:̼ ̼4̼1̼ ̼c̼ô̼ ̼t̼r̼ò̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼c̼á̼c̼h̼ ̼l̼y̼,̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼t̼o̼à̼n̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼n̼g̼h̼ỉ̼ ̼h̼ọ̼c̼

N̼h̼ậ̼p̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼3̼ ̼n̼g̼à̼y̼,̼ ̼1̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼n̼h̼i̼ễ̼m̼ ̼C̼ô̼ ̼v̼í̼t̼:̼ ̼4̼1̼ ̼c̼ô̼ ̼t̼r̼ò̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼c̼á̼c̼h̼ ̼l̼y̼,̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼t̼o̼à̼n̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼n̼g̼h̼ỉ̼ ̼h̼ọ̼c̼

Thêm một địa phương nữa mà học sinh các cấp buộc phải tạm xa trường lớp chỉ sau vài ngày nhập học vì 1 em học sinh nhiễm nCoV.

Mới đây 38.000 học sinh tại 1 huyện ở Thanh Hóa phải nghỉ học, 41 học sinh, giáo viên phải đi cách ly khi 1 học sinh lớp 2 được phát hiện nhiễm nCoV. Con đường đến trường của các em sao mà gian truân quá , đi học mà cứ ganh gánh nỗi lo: bạn học, cô giáo của mình có mắc nCoV không.

Thông tin cụ thể về số ca nhiễm mới này, theo Zing, ngày 13/9, ông Nguyễn Huy Nam, Phó Chủ tịch UBND huyện Quảng Xương, Thanh Hóa, cho biết địa phương vừa ghi nhận 2 trường hợp dương tính với Cô vít

Học sinh tiểu học ở huyện Quảng Xương đến trường đầu tháng 9 – Ảnh: Baotintuc

Cụ thể, 2 trường hợp này gồm bé trai N.N.M.Đ. (7 tuổi, học lớp 2, trường Tiểu học Quảng Chính) và bà ngoại là Đ.T.G. (59 tuổi, cùng trú ở xã Quảng Chính). Họ là F1, F2 của 2 bệnh nhân nCoV tại địa phương.

Theo dịch tễ, từ ngày 7/9 đến 9/9, cháu Đ. được mẹ đưa đi học hàng ngày. Tại trường, nam sinh học tập, vui chơi và có tiếp xúc với 39 bạn trong lớp cùng cô giáo chủ nhiệm và cô giáo dạy tiếng Anh.

Đến tối ngày12/9, CDC Thanh Hóa thông tin về kết quả xét nghiệm nêu trên. Do đó ngay trong đêm, 41 cô trò nhanh chóng khăn gói đồ đạc, chia tay người thân rồi lần lượt được Ban Chỉ đạo phòng, chống nCoV huyện Quảng Xương chuyển đi cách ly tập trung.

Theo Phó Chủ tịch huyện Quảng Xương, huyện đã họp bàn và đề nghị các gia đình bố trí phụ huynh hoặc người thân cùng vào khu cách ly để chăm sóc vì các cháu còn nhỏ. “Mỗi cháu một người thân đi cùng. 15h chiều ngày 13/9, chúng tôi sẽ đón phụ huynh vào và tách biệt mỗi gia đình một phòng để đảm bảo giãn cách”, ông Nam thông tin. Đến nay, cơ quan chức năng đã truy vết được 49 F1 và 94 F2 liên quan đến 2 ca bệnh.

39 học sinh và 2 cô giáo phải đi cách ly trong đêm – Ảnh: Zing

Trước đó, vào hôm 9/9, huyện Quảng Xương ghi nhận 2 ca mắc nCoV trong cộng đồng chưa rõ nguồn lây. Huyện áp dụng giãn cách xã hội theo Chỉ thị 15 trên địa bàn 4 xã gồm Quảng Chính, Tiên Trang, Quảng Thạch, Quảng Khê và phong tỏa, cách ly các thôn có bệnh nhân nCoV theo Chỉ thị số 16.

Chính quyền huyện cũng quyết định cho hơn 38.000 học sinh ở các cấp học trên địa bàn huyện tạm dừng đến trường kể từ sáng 10/9 để việc truy vết F1, F2 được diễn ra thuận lợi.

Dịch bệnh thế này để đảm bảo việc học tập cho các em học sinh đúng là rất khó khăn, học tập trực tiếp trên lớp hay học trực tuyến cũng đều có cái khó khăn, bất cập riêng. Dẫu biết rằng việc học thì không thể chậm trễ, nhưng trong lúc này sự an toàn của các em học sinh, giáo viên cần phải được đặt ưu tiên lên hàng đầu.

Cứ đi học được vài ba hôm rồi hôm nay địa phương này tạm nghỉ học, hôm sau địa phương kia dừng đến trường thì phụ huynh sẽ không thể hoàn toàn yên tâm cho con em mình đi học được.

Nguồn: Zing

Xem thêm: Vợ chồng ở gầm cầu thang 30 năm, không thể đứng thẳng trong “nhà”: Lệ cho giàu lẫn nghèo

Hơn 30 năm, đôi vợ chồng sống ở gầm cầu thang chung cư tại quận 10 (TP.HCM). Bình thường, họ còn có đồng ra đồng vào nhờ buôn bán nhưng từ ngày dịch bùng phát là cuộc sống càng trở nên khó khăn muôn phần.

Từ năm 1987 đến này, vợ chồng ông Phạm Văn Liễu và bà Nguyễn Thị Huệ sống ở góc cầu thang của một chung cư tại quận 10. Được Ban quản lý chung cư cho phép, hai người đã bít một phần gầm cầu thang để lắp cửa, lót gạch bông để làm nơi tá túc. Điện nước được “câu” từ hộ dân gần đó với giá khoảng 300.000 đồng/tháng. Việc tắm rửa, đi vệ sinh của hai vợ chồng cũng “đi ké” người dân. Tuy bất tiện, thiếu thốn nhưng có một chỗ trú ngụ giữa thành phố cũng là điều đáng mừng.

“Từ năm 1983 cả nhà tôi thuê ở đây nhưng sau nghèo quá phải dọn ra gầm cầu thang ở. Hồi đấy có cha mẹ, hai anh trai cùng ở chung. Tối đến cứ mang chiếu ra ngoài ngủ. 25 năm trước khi tôi lấy chồng thì hai anh dọn ra bên ngoài ở”, người phụ nữ 53 tuổi cho biết trên VNE.

(Ảnh VNE)

“Căn nhà” giúp hai vợ chồng tá túc ban đêm, tránh mưa gió nhưng diện tích rất nhỏ hẹp, rộng gần 5m2 và nơi cao nhất cũng chỉ 1m5 nên mọi sinh hoạt phải cẩn thận khom lưng cúi đầu để tránh bị đụng vào trần “nhà”. Khi vợ nấu ăn, ông Liễu thường ra ngoài để đỡ chật chội.

Trước khi dịch bùng phát, vợ chồng ông Liễu mưu sinh bằng công việc bán hàng rong quanh chung cư. Lúc đầu, hai người bán khoai lang, sắn luộc rồi bánh canh, súp cua túc tắc sống qua ngày. Tuy nhiên, khi thành phố thực hiện giãn cách xã hội thì họ buộc phải ở nhà để phòng, chống dịch. Chiếc xe đẩy phải cất vào một góc, chưa biết ngày nào có thể cùng hai vợ chồng rong ruổi mưu sinh trở lại.

“Mấy bữa nay không có thu nhập, bà con quanh đây cùng chính quyền cũng góp cho rau củ, gạo, dầu ăn… nên cuộc sống vẫn tạm ổn”, người đàn ông 56 tuổi chia sẻ.

(Ảnh VNE)

Vợ chồng ông Liễu cũng như biết bao gia đình khác đang bám trụ ở thành phố để mưu sinh đã chấp nhận sống trong cảnh thiếu thốn, chật chội. Nhưng mấy chục năm ròng, họ vẫn chọn ở lại, thậm chí còn trân trọng vì có chỗ qua đêm tử tế, không phải lang thang và có thể tiết kiệm được tiền. Câu chuyện mưu sinh ngày thường đã khó, đến lúc dịch lại càng nan giải và dễ khiến nhiều người nhói lòng.

Thời gian gần đây, nhiều người lao động đã chọn rời thành phố để về quê. Tuy nhiên, về nhà nhưng họ cũng bị bủa vây bởi cái ăn, cái mặc. Công việc ở quê cũng bấp bênh, chưa kể các tỉnh thành phía Nam đang giãn cách xã hội để chống dịch. Nhiều người từng gạt nước mắt rời phố về quê, bây giờ cũng thở dài không biết sáng mai thức dậy có còn bao nhiêu tiền trong người.

Còn những người ở lại phố, họ cũng đâu khá khẩm hơn vì vừa phải bảo vệ bản thân khỏi dịch, vừa đau đáu ăn bữa nay rồi bữa mai trong nhà còn gì không. Như vợ chồng ông Liễu, bình thường họ buôn bán, chỉ tối đến với về ngủ trong “căn nhà” rộng 5m2, cao 1m50. Nhưng thời gian này, hai vợ chồng chen nhau trong không gian chật hẹp ấy.

Thành phố, nơi nhiều người hay chua chát bảo nhau là “hoa cho người giàu và lệ cho người nghèo”. Nhưng lúc này, cả giàu hay nghèo gì cũng có những giọt “lệ” rơi ra vì mất mát công việc, tài chính, sức khỏe và thậm chí là tính ᴍạɴɢ. Có lẽ, nhiều người cũng mong mỏi như vợ chồng ông Liễu, rằng sẽ có một ngày được đẩy chiếc xe đang nằm im một góc đi bán trở lại, được thấy mọi người xung quanh “hồi phục” sau một “trận bệnh” cam go.

Nguồn: webtretho

admin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *